Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

22.ĐỪNG ANH




Em ạ tiếng Nam mình thương quá
âm vực rộng của miền sông nước
dồn dập mê say
tất bật mùa vàng
thật phóng khoáng một trời gió chướng
đủ ngọt ngào cây trái xanh um


Cho anh về
gác lại bon chen
Má nồng ấm y thời mở đất

xôn xao gọi mời
đây đó bây ơi
Em dấu tiếng
tưng bừng cá quẫy


Hồ rộng quá má em hút nắng
vui trào lòng mỗi lúc cá ăn

Mà bão giá tơi bời dập lại
Tía oằn mình
đau khói thuốc bay


Em cúi người
đừng giỡn à anh !


6/2
012