Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

115.ANH VẪN SẴN SÀNG !

Người lính vẫn tự giác  đứng gác !

 1.Chiến tranh đã lùi xa ,những người đi ra chiến trường không trở lại là nỗi đau mất mát không có gì bù đắp được của nhiều gia đình trên dãi đất cong cong hình chữ S ốm nhom mà dẻo dai này.

 Những người mất đi đã đành là hụt hẫng nhưng nhiều trường hợp còn sống nhưng bị tàn phế ,không có cuộc sống bình thường cũng là nỗi đau khổ vô vàn của một số gia đình.Phần lớn các gia đình này điều kiện kinh tế khó khăn lại phải  lo chăm sóc ,chữa bệnh cho người thân của mình thì thật là khốn khổ biết chừng nào ?
   Cứ nghĩ chỉ vào bệnh viện thay nhau chăm sóc người ốm chừng mươi ngày hoặc một tháng đã thấy căng thẳng,tìm cách nhường nhau rồi thì việc chăm sóc những bệnh binh nằm liệt giường năm nọ tháng kia làm ta  cảm phục những người mẹ người chị cần mẫn chu đáo với các anh  mà không thốt nên lời.

2.Người đàn ông trong ảnh là chiến sĩ quân tình nguyện VN bị thương tại chiến trường Campuchia.Do chấn thương sọ não nên anh bị bịnh thần kinh ,mất trí nhớ.Anh rất hiền lành ,không quấy phá ai.Những ngày thời tiết tốt,sáng nào đi làm ngang qua kiệt nhà anh,tôi thấy anh nghiêm chỉnh đứng gác.Với dáng người xương xương linh lợi,áo quần nai nịt đàng hoàng ,đầu chít chiếc khăn trắng ;anh tự mình đứng canh cổng trước  nhà suốt buổi sáng ,đến trưa về ăn cơm mới nghỉ.Trên ngực áo nơi trái tim ,anh gắn một ngôi sai đỏ khá lớn và trước ngực tòn ten chiếc đĩa nhạc (có lẽ trước đây anh là người rất yêu âm nhạc ?). Ngoài một cây súng trường bằng gỗ tự chế khá đẹp ,gọn nhẹ đeo trên vai;tay anh còn cầm một cây gậy bằng ống nước hờm sẳn thủ thế khi trực và vác vai khi quân hành.
 Việc hành quân của anh thường chỉ dọc trong hẻm ,bước đi khá nghiêm túc nhưng thong thả như các chiến sĩ đi tuần tra vậy.Thời gian đi tuần thường 7-8h sáng,thỉnh thoảng khổ nhất là xãy ra lúc 2-3h sáng.Anh ở với cha mẹ,không vợ con.Nhà bán quán banh bèo ,bánh ướt đầu ngõ nên cũng thường dậy sớm chuẩn bị.Hôm nào thấy anh bật dậy,chuẩn bị súng ống là mẹ anh bật đèn mở cửa để anh đi làm nhiệm vụ.Trực thì có bữa nghỉ vì mưa chứ đi tuần khuya , lạ cái dù mưa anh cũng mặc áo mưa đi nghiêm túc .Kỹ luật sợ luôn,bà chị anh cười lắc đầu !
  Một lần thấy anh đi tuần ,tôi đi lại gần bên ,nghe anh  lầm bầm trong miệng , ra lệnh người bên phải kẻ bên trái chiếm lĩnh trận địa ì xèo.
  Thật thương cho anh chưa ra khỏi cuộc chiến năm nào !

3. Hôm vừa rồi tình cờ gặp một anh người Quảng Ngãi dẫn con đi thi Đại học.Anh nói tức  bọn Tàu kéo giàn khoan vào vùng biển nước ta ghê lắm nhưng không làm gì được.Tôi hỏi ,nghe bà con ta vẫn hăng hái bám biển lắm mà.Nói zậy chứ đi riết nó phá hoại đến tán gia bại sản , ai dám đi ông ơi ! Nghe mà lo cho ngư dân quá ,rủi ro đến tính mạng tài sản vẫn luôn rình rập họ.
 Phải có chính sách thật sự hỗ trợ để ngư dân yên tâm bám biển  vừa sản xuất vừa giữ biển của ta.Chiến tranh không ai muốn nhưng chắc chắn từ đây trở đi ,đất nước ta luôn thường trực chuẩn bị đương đầu với ông bạn láng giềng tham lam ,xảo quyệt ;lúc nào cũng âm mưu xâm chiếm biển đảo của ta.
 Các chiến lược gia nói,biết chuẩn bị chiến tranh là cách gìn giữ hòa bình tốt nhất.
 Anh chiến sĩ trên chắc không biết sự kiện giàn khoan 981 nhưng anh vẫn hành quân qua tiềm thức mách bảo . Chúng ta có trí nhớ bình thương lại cần phải phân biệt phải trái để lúc nào cũng chủ động sẵn sàng , không được để đất nước bị bất ngờ một lần nữa với bọn Tàu !