Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

80.CHÍNH HÉN (HẮN) !

    1.Người ta cho rằng do điều kiện thổ nhưỡng và nguồn nước mà tiếng nói mỗi vùng miền rất khác nhau.Tiếng miền Bắc uyển chuyển luyến láy,tiếng miền Trung thô nặng thật thà và tiếng miền Nam chan hòa cởi mở.Do chính sách cai trị của Thực dân Pháp mà có sự kỳ thị nhất định giữa thôn quê thành thị ,các vùng miền với nhau.Để hòa nhập tránh bị phân biệt đối xử nơi xứ lạ ,một số người vùng miền Trung như Nghệ Tĩnh và Quảng Bình ra Hà nội hoặc Quảng Trị ,Huế , Nam Ngãi vô Sài Gòn đã thay đổi giọng .Người ta gọi là lai giọng.

  Lần đầu tiên tôi rất ngạc nhiên khi thấy cô Bình Bác sĩ điều trị cho mình hồi lớp 3 ở  Quảng Ninh lúc gặp người từ quê ra nói giọng khác thường ngày.Tôi nghi ngờ tai mình nên hay lò dò xuống nhà cô để nghe lại có đúng không nhưng cô vẫn nói như thường ngày lại càng phân vân tợn.
 Tuy nhiên dù có cố thay giọng ,thi thoảng vẫn lộ ra những từ gốc không lẫn vào đâu được.Có câu chế người Quảng nam vô Sài gòn làm ăn chưa lâu về lại quê bày đặt đổi giọng:"Ở trỏng cái gì cũng mét (đắt) chỉ có gộ (gạo)là zẻ thôi à !".Tôi có anh bạn di ứng với chuyện đổi giong ,hể thấy bạn bè có ý nói khác giọng cha sinh mẹ đẻ là anh ta hấm hứ ,thẳng băng... bày đặt.Nhiều lúc ngồi giữa quán hay sân bay ở đất Sài thành mà anh cứ rổn rảng giọng Quảng đặc sệt ,lắng nghe thấy áy náy làm sao ,bảo nói đủ nghe thôi ,ông ơi !Ảnh cười vô tư,bỏ làm chi mi ,tiếng mình mình cứ núa (nói)cho đã miệng , uốn éo   mệt  lắm.
  Còn người vùng này bắt chước giọng vùng khác để trêu đùa ,người ta gọi là pha giọng .Trước đây người ta cấm kỵ điều này vì cho"chửi cha không bằng pha tiếng".Nhiều trường hợp bị ăn đòn khi ở tập thể mà trêu chọc như vậy.Qua cuộc chiến tranh chống ngoại xâm  gần đây và nhất là sau khi thống nhất đất nước đã xáo xào cả nước lên,người dân các vùng miền tiếp xúc với nhau nhiều hơn nên  chấp nhận  có sự khác biệt  tiếng địa phương .Việc đùa giỡn hoặc sân khấu hóa tiếng địa phương không còn là vấn đề bức xúc .Người các vùng miền cởi mở và chẳng còn phải che dấu nguồn gốc xuất xứ,nơi quê kiểng sinh ra mình.

    2. Quảng Nam là trạm dừng chân khổng lồ ,sôi động trên con đường Nam Tiến của cha ông ta từ đầu thế kỷ XV.Tiếng Quảng ra đời trong sự giao thoa hăm hở ấy.Nó vừa có sự quả quyết của người dứt áo ra đi tìm đất mới vừa giữ được tính chân chất thật thà, pha chút bở ngỡ của người xuất thân từ rơm rạ.Có một giả thiết cho rằng do những chiến binh vùng Thanh Nghệ Tĩnh cắm rể nơi đây ,kết duyên với các cô gái Chăm vùng đất mới nên những đứa con ra đời sáng tạo ra giọng nói pha trộn ấy.
  Có lẽ vốn tính cương trực ,không chấp nhận bị đè nén nên nhiều người Quảng bỏ xứ ra đi tìm đât mới làm ăn khi mâu thuẫn với đám cường hào tại địa phương.
   Không ít lần tại đảo Phú Quí hay tận vùng biển Kiên Giang xa xôi,tôi bất ngờ thấy quán "Mì Quảng".Ghé vào nghe giọng Quảng đon đả ,lòng vui như gặp lại người thân.
  Năm 1998 đang lơ ngơ cùng mấy anh em trong đoàn Hội chợ đi dạo giữa Brussels ,tôi gặp  hai chàng trai Việt kiều bắt chuyện.Khác với người bạn giọng Bắc không mấy thiện cảm chúng tôi,chàng trai Quảng nhận đồng hương  xáp vô nói chuyện liên hồi với tôi.Anh ta vượt biên sau giải phóng,chút xíu nữa bỏ mạng trên biển.Trước khi chia tay,anh ta còn ghé tai tôi dặn nhỏ ,đừng mặc comple thắt cravat trịnh trọng quá ,gặp mấy người quá khích nhận ra ngay thì phiền.
   Người Quảng ở Sài gòn thì khá đông và nổi tiếng ở làng dệt Tân Bình . Nhiều người học rồi ở lại hoặc "đất lành chim đậu " mà lập nghiệp thành đạt nơi đây.Khi gặp đồng hương,họ rất chân thành thủ thỉ, trao đổi kinh nghiệm làm ăn nơi xứ lạ nhưng ta phải tự vươn lên vì  "giúp ngặt chứ không giúp nghèo".Khác với một số vùng hay kéo bè kết cánh ,bao che nhau dù sai;người Quảng thẳng tính không chấp nhận vậy.Họ rất nghiêm túc trung thực ,tận tụy với công việc  nên được chủ rất tín nhiệm trong việc giao nhiệm vụ và thăng tiến nhanh.

    3.Chủ nhật lăng quăng vào hiệu sách và tình cờ mua được đĩa các bài bolero hát giọng Quảng của ca sĩ Ánh Tuyết ,chủ phòng trà ATB.Về mở nghe cả buổi sáng ,thấy vui vui rồi nhớ tình quê mà rưng rưng.Giọng Quảng được hát nghe ra nổi niềm chân chất ,mộc mạc của một cô gái quê đầy tình chung thủy hy sinh mà thương thương...
   Mới điện thoại cho anh bạn ,kê máy vào để nghe  bài Đừng nói xa nhau.Anh trầm trồ ,đứa mô hác hay oác rứa mi.Nghe tiếng chu choa,rồi bật lên,phẻi giọng Ánh Tiếc không moà quen rứa ?
 Thì ai nữa ,chính hén !!