Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

125.LẶNG NHỚ THẦY!

Ảnh lớp học xưa trên NET
1.Trong quảng đời học sinh của mình ,tôi thường được các cô giáo phái vì học đều các môn nhất là các môn phụ của cô nhưng ấn tượng về sự nghiêm khắc và thúc đẩy vươn lên lại là thầy giáo.Đặc biệt người thầy đầu tiên cứ ám ảnh trong tôi đến nhiều việc liên quan tính toán hàng ngày tới tận bây giờ.


 Thầy tôi tên mộc mạc là Xoài.Mặc dù  nhà nghèo nhưng học giỏi nên hết bậc Tiểu học ,thầy thi đỗ vào trường công Trung học đệ nhất cấp ở Hội an .Đang học giữa kỳ Đệ thất (lớp 6 sau này) thì cha bị bệnh lao qua đời ,thầy phải nghỉ học về quê đỡ đần mẹ già.Sẵn được sự khuyến khích và tạo điều kiện của nhà nước,thầy được theo học lớp huấn luyện của Ty tiểu học rồi về mở lớp tư thục  tại nhà để dạy cho trẻ em trong thôn xóm.Lớp của thầy dạy từ vỡ lòng cho đến lớp ba,sang lớp nhì phải vào trường Tiểu học của xã.
 Dáng thầy thanh mãnh ,trắng trẻo thư sinh dù gốc gác dân quê .Thầy hiền từ ,nói năng nhỏ nhẹ;hàm răng hơi hô nên nhìn thầy lúc nào cũng như cười và đặc biệt đôi mắt thầy lúc nào cũng ánh lên sự háo hức  mới mẻ.Nhà thầy không có ruộng nên thầy chỉ quanh quẩn làm trong vườn nhà sau những giờ dạy học.Bà Tung ,mẹ thầy lưng còng rất thấp ,lúc nào cũng thấy tất bật không ngơi tay.Thầy rất thương mẹ,dù đang giảng nhưng liếc thấy mẹ  làm việc gì nặng ;thầy đều bảo học trò dừng tay,chạy ngay đến bưng giúp mẹ.
  Lúc tôi  lên 5 tuổi ,mẹ tôi buộc phải xa xứ vì gia đình liên quan đến cán bộ nằm vùng,tôi và anh trai được bà cô mất chồng nuôi dưỡng.Nhà quá nghèo khó nên cô tôi phải suốt ngày hái rau dại về nuôi heo,lượm củi ngoài dịch ( mãnh đất gần sông có nhiều bụi tre).Tôi thơ thẩn chơi ở nhà chán ,rồi lần sang lớp học của thầy ,đứng dòm vô .Mấy đứa khác ngó một chút rồi về ,riêng tôi cứ dựa phên mãi mê nhìn.Thầy thấy tội ,kêu vào cho ngồi bên ghế thầy ,đưa một quyển truyện tranh cho xem.Quen mui ,ngày nào tôi cũng sang lớp học chơi.Thầy mới cho vở và viết chì ,bày tôi tập viết.Cô tôi nghe nói ,mới sang nhà thầy xin cho tôi đi học.Từ đó tôi bắt đầu đi học ,nhưng được tự do đi trể một chút ;lúc nào học mệt buồn ngủ ,thầy cho lên bộ phản nhà ngang đánh một giấc cho đến gần trưa tan lớp , thầy gọi dậy chạy về nhà ăn cơm.
 Tài liệu thầy dạy là những quyển vở thầy học trước đó,được giữ gìn cẩn thận như mới,chữ viết nghiêng nghiêng rất đẹp.Bọn học trò bắt chước  nên viết chữ trông cũng hao hao đẹp như thầy ,anh tôi viết chữ đẹp nhiều người khen nhờ viết các bằng khen sau này.
 Thầy đọc thơ và dạy lịch sử rất cuốn hút ,bọn tôi về nhà cứ ngân nga hoài theo giọng thầy đến nỗi người lớn la lên ,ai cho bon bay nhái giọng thầy ? Tôi ham đọc sách nhờ những truyện tranh như Cô bé tí hon hay truyện lịch sử Lý Công Uẩn dài thòng lòng những hai tập.
 Đặc biệt thầy có cách dạy toán riêng làm học sinh dễ nhớ.Thầy cho rằng ,trong các phép tính ,phép cộng là  xuất phát quan trọng nhất,nếu thuần thục nó thì các phép tính khác sẽ dễ dàng tiếp thu.Có lẽ ở quê bấy giờ nhiều nhà chỉ cho con học đến lớp ba nhưng yêu cầu phải tính toán được để chia lúa làm rẻ hoặc đo được diện tích đất cát là tôt rồi.Dù không biết hệ số thập phân là gì nhưng sau khi biết công đến 10 ,thầy tập trung vào các bài toán làm tròn chục đủ các kiểu.Từ học thuộc các cặp số tròn 10 đến cho một số và tìm các số để cộng tròn chục.Sau đó, khi thầy viết 1 số trên bảng ,bọn tôi có thể nói ngay số công cho tròn chục thì thầy chuyển qua dạy  cộng trừ có nhớ  và đổi số đo chiều dài ,diện tích, khối lượng ...các kiểu.Nhờ lấy thí dụ cụ thể ,một bó lúa có 10 gié,10 bó một quảy...mà đến  lớp ba tôi hiểu cách sắp xếp số trong bàn tính gõ của ông ngoại để lạivà nhớ đến tận bây giờ.Sau này học lên lớp 5 ngoài Bắc ,mỗi lần đổi số đo ,tôi lại nhớ bàn tay của thầy dò sang trái hay sang phải để tìm đơn vị đo thích hợp và dĩ nhiên làm rất nhanh những bài toán loại này.
  Tôi vẫn thường nghĩ,cải cách giáo dục nên bắt đầu đầu tư thật tốt cả tinh thần lẫn vật chất  cho những người thầy ban đầu của học sinh tiểu học,chính họ sẽ gây ấn tượng suốt đời không phai cho học sinh của mình !

2..Ngày ấy ,anh em tôi sống dựa vào bên ngoại vì cậu tôi quen biết với đám Hội đồng xã.Chúng tôi thường chơi lẻ loi vì con các nhà khác cũng ngại chơi với con V.C.Như là cách tự vệ ,anh tôi đô con sẵn sàng đánh trả bọn trẻ trong xóm nếu bị xúc phạm hoặc để bảo vệ em mình.Tôi nhớ những ánh mắt nhìn theo khi chúng tôi đi ngang qua họ,con VC phá làng  phá xóm.Đó là số ít người ghét nói cạnh khóe vậy chứ không dám ra mặt vì coi chừng mấy ổng tối nào cũng chẳng mò về ;còn phần lớn bà con thương hay dấm dúi cho củ khoai trái bắp khi đói.
 Trẻ con thường quyến luyến với những người thương mình.Ngoài giờ học,chạy đâu chơi một chặp,bước chân tôi lại dẫn đến nhà thầy.Thầy  vừa làm việc vừa trò chuyện ,bày trò chơi với tôi :khi thì đếm gà đếm chó ,lúc nhẩm đếm chim bay đi bay về ,..Hồi ấy tôi phục tài tính nhẩm của thầy ,cứ cho thầy là nhất..xứ  luôn! He , he...
 Có lẽ mặc cảm với hoàn cảnh của mình nên thầy cũng ít giao du bên ngoài ,sống khép kín nên tôi nghiễm nhiên được mẹ con thầy quý như con cháu trong nhà.Mấy đứa bạn hay kêu tôi lại nói nhỏ,mẹ tau dặn không ăn uống ở nhà bà Tung nghe chưa ?Tôi cãi lại ,mắc chi vậy,đồ ngon mà !
 Thầy cũng không phải là người gan lắm nhưng khi tôi kể lại chuyện ma do bà tôi đã kể ,thầy đều gạt đi ,bá láp bá láp.Một lần tối ,thầy dẫn tôi về nhà ,ngang qua bụi tre một kẽo kẹt ,tôi thấy thầy nắm chặt tay tôi lại như nín thở lôi đi.
Một lần ,thầyrun run tay nhắm mắt cắt cổ gà ,máu nhỏ xuống được lưng chén ,thầy tréo cổ nó vào cánh rồi thả ra.Không ngờ con gà nhỏng dậy ,xổ cánh bỏ chạy cà niễng cà niễng vào đám lúa vườn.Báo hại hai thầy trò đuổi bắt ,lúa cứa nát cả mặt.
 Năm 1965 Mỹ vào ,chiến tranh ác liệt ,tôi đang học lớp ba trường giải phóng xã  có thầy dạy ,phải nghỉ học.Thầy xung phong đi bộ đội lứa thanh niên noi gương anh Trỗi.Năm đó xã tôi tổ chức đêm đăng ký tòng quân vui như hội,thầy được đeo vòng hoa ,rồi bước lên cầu tre dựng cao (ý đoạn tuyệt níu kéo ,dứt áo ra đi ),đưa tay vẩy chào rồi bước  qua cổng chào vinh quang sáng rực ánh đèn.
 Sau này nghe tin thầy mất ,tôi lại mường tượng cái dáng thầy đi về phía ánh đèn lung linh hư ảo ấy !

3.Kỹ niêm cuối cùng với thầy là lần tôi được ra Bắc nhưng trên đường đi nhớ nhà ,bỏ chạy về thì trùng hợp thầy về thăm nhà.Tôi chạy sang thăm thầy ,ngó nghiêng tìm hoài không thấy thầy mang súng về ,mới hỏi ,sao thầy không đeo súng cho oai.Thầy cười,súng bắn chết người có gì mà oai em !
 Thầy khuyên tôi nên đi vì ra Bắc không có bom đạn sẽ an toàn,nhiều người muốn cũng đâu có tiêu chuẩn đi.Thầy ôm tôi vào lòng ,vỗ vỗ lưng,mạnh mẽ lên nào !
 Hôm sau ,tôi và thầy cùng lên đường nhưng theo hai hướng khác nhau ,rồi tôi không còn gặp lại thầy nữa ! Sau khi thầy mất ,nghe nói mẹ thầy cũng bệnh rồi qua đời.
 Thỉnh thoảng về quê ,ghé ngang qua vườn nhà thầy giờ người cháu ở ,tôi đứng lặng nhớ nụ cười hiền lành của thầy và rất lạ là như thấy bàn tay thầy run run cắt cổ gà ! Giá không có chiến tranh ,thầy ơi !....