Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

124.MỘT MÌNH


Bài viết tặng những người sống một mình, nhân ngày độc thân 11.11

1.Quán cóc đầu hẻm bán giải khát nhưng chủ yếu cafe.Bàn ghế nhỏ nhưng bằng gỗ tốt nên qua thời gian cứ bóng lên chắc nụi .Quán gần nhà dì tôi nên khi vào SG học bồi dưỡng Lớp ngoại thương 8 tháng ,tôi hay lần ra đây.Mới 5 giờ  trời hửng sáng ,gió liu riu đã thấy hầu hết đàn ông trưởng thành trong xóm lần lượt góp mặt.Họ nhỏ nhẹ trao đổi với nhau chuyện nơi làm việc,phố phường ,trong nước rồi tràn ra Quốc tế.Hết chuyện ,ngồi thiền đến 6- 7 giờ ,họ lại lẳng lặng rút lui ,thay đồ lao động ,vôi vã nhao đi đến chỗ làm.
 Bữa đầu ra quán ,thấy  chiếc bàn mé cửa sổ nhìn ra đường còn trống ,tôi ghé ngồi.Mọi người ngẩng lên nhìn ,ngạc nhiên nhưng không nói.Lát sau thấy một người dáng công chức ,tóc chải ép ngược ra sau đầu,dựng chống xe nhẹ nhàng ,thẳng lưng bước vào.Mọi người đổ dồn mắt ra chào như thở nhẹ :anh Hai/chú Hai , tỏ vẻ rất tôn trọng.Bà chủ ra chiều ái ngại ,nhìn về chỗ tôi ngồi,mời cậu Hai ngồi.Tôi vội nhổm lên,chú Hai cười bảo,không sao cứ ngồi đi chú em ! Chú vừa ngồi xuống ,đã thấy bà chủ bưng ly càfe nóng thơm mùi sữa béo ngậy ra.Chú giương mục kỉnh lên,chú em ở ngoải mới zô ? Da,con zô theo lớp huấn luyện ngắn ngày.Ờ ,mở cửa rồi ai cũng phải học lại hết ,qua đây bỗng nhiên trở thành thầy dạy mấy chữ Mẽo ,coi mòi dễ thở , à nghen!
 Chú Hai vừa ngồi ngay ngắn ,đã thấy mấy người thập thò ngoài cửa quán.Đó là bà con trong xóm và lân cận đến để nhờ chú bày vẻ cho việc xin xác nhận nghiệp chủ nhà ;đơn cớ mất ,xin việc,kiện tụng...và cả dịch thư từ tiếng Anh hoặc ngược lại  v.v...
 Chú hí húi mải miết làm ,nhẩn nại chỉ vẻ cho từng người làm vầy ,làm vầy.Đến gần 9 giờ chú xếp giấy tờ vào cặp,với tay nâng ly cà fe  nhiều nước uống một hơi rồi đứng lên,đạp  chiếc xe máy  cũ mãi mới nổ ,rồ ga chạy kịp dạy kèm Anh văn.
 Nghe đâu chú học Trường quốc gia hành chánh ,ra làm ở Tòa thị chính nên sau giải phóng đi ở tù cải tạo khá lâu mới zìa.May nhờ vợ chú có sạp vải ở chợ An Đông nên cả gia đình chú sống qua được thời bao cấp khốn khó.
 Thời ấy chưa có vụ luật sư hành nghề tự do,người dân lơ mơ với các thủ tục của nhà nước nên những người hiểu biết lại có tấm lòng như chú được họ tin cậy tìm hỏi.Mới đầu phường khóm rồi công an có hăm he nhưng thấy việc làm của chú có ich lợi cho dân ,chẳng quậy phá nhà nước nên họ để yên cho chú làm.Thi thoảng ông tổ trưởng còn đem các tài liệu của  phường về cho chú tham khảo và nhờ chú giảng giải dùm.
 Sau này khi vào quán cà fe  cóc nào đầu hẻm ở Sài gòn ,tôi cũng để mắt quan sát xem thử  cái bàn nào để trống có vẻ khác thường là cẩn thận hỏi chủ nhà ngồi được không?Nếu họ ra vẻ áy náy hoặc mời ngồi chỗ khác là tôi tin lại có một khách VIP như chú Hai đóng đô ở đó rồi !
 Gần đây có dịp ghé lại quán,hỏi thăm chú Hai đã đi Mỹ theo diện HO.Ngồi vào chiếc bàn chú hay ngồi ,lòng thấy lâng lâng cảm xúc,uống ly cafe thấy ngon gì đâu !

  2.Sài gòn ồn ào náo nhiệt nhưng có nhiều người sống một mình mưu sinh hoặc lăng lẽ làm việc nghĩa.Góc ngã tư đặt bình nước bằng Inox sạch sẽ ,có máng mấy chiếc ly nhựa ,nước lúc nào cũng mát lạnh đá là của chú Năm thợ sắt  đối diện ủng hộ người qua đường giải khát.Nhiều nhất là những người bán vé số,lượm ve chai ...ghé ngang uống vội ,rồi lên đường trong cái nắng oi nồng đứng bóng. 
    Quán cơm sinh viên của dì Bảy mập lúc nào cũng đông khách .Chỉ có dì với cô giúp việc chạy qua chạy lại gọn bâng ,trong tiếng nhắc lại dạ có ,dạ có ngay ...rôm rả.Dì cười la bai bải,tổ cha bay ,có tiền đi đâu mất xứ,giờ hổng có tiền mang xác về ăn chịu hả mậy? Nói vậy nhưng dì vẫn dọn cơm cho mấy ông thần nước mặn ăn đàng hoàng ,thôi lúc nào có thì trả,ha...
   Ông sếp của tôi dân Bình Định ,ngày trước học Đại học xong về lại xứ  cày  không khá nổi mới một mình với chiếc xe máy cà tàng chạy một mạch vô Sài gòn.Thỉnh thoảng ông ra quán vỉa hè góc ngả năm chuồng chó lai rai với chiến hữu xưa,để nhớ lại thời khởi nghiệp phải chạy xe thồ bị  bầm dập như thế nào mới được kết nạp vào hội.Ông hay tâm tình ,anh cứ hỏi những người bán vé số kia ,trong mười người thì có ít ra bảy người là dân xứ nẫu của tôi.Họ bỏ gia đình  vào  Sài gòn mưu sinh để lo con ăn học Đại học và gởi tiền về quê để giúp vợ/chồng  lo những đứa nhỏ hơn.Nhiều đại gia miền Trung  thành danh từ những hi sinh vô bờ bến của những ông bố bà mẹ chấp nhận sống ...một mình xa nhau để lo cho con như thế !

 3. Ở Sài gòn ,đôi lúc vào quán ta lại thấy có người ngồi uống một mình .Họ nhẩn nha ,im lặng chìm vào suy tư.Có thể đó là một người đứng tuổi phải xa gia đình để tái khởi nghiệp với nhiều bất trắc; là một chàng trai hay cô gái đang hoặc tìm được việc mới tự chiêm nghiệm buồn vui một mình...
 Khác với một số địa phương như Hà nội ,Hải phòng...người ta rất ngại khi vào quán nhậu một mình;ở Sài gòn khá tự nhiên và chủ nhà hàng rất tâm lý bố trí bàn riêng biệt ,phục vụ tận tình ,gíá cả bình thường.Các bàn bên cạnh cũng không có chuyện liếc ngang bàn tán hay cố tình hô to zô zô ... như trêu ngươi.
 Có lẽ Sài gòn thấu hiểu với những người cô đơn một mình nên lòng người cũng nhạy cảm hơn ?