Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

94.ÒA VỠ

Cứ ước về Đà Nẵng tháng ba
đêm thật sâu
gió nồm trải quạt
đường rộng nhà tươi
hơn hớn ngủ vùi
đôi tình nhân còn nép lại bên nhau
ấm rạo rực 
bung tràn hạnh phúc
những lá cây mỉm cười
tay vẩy sau lưng ...

Tàu vào ga
gật gù miết bánh
chẳng thấy ánh trăng 
sáng ngời lên cát
Lòng hoang mang 
qua nhà tôn thấp mái
cửa vẫn chờ 
đâu như em vừa tan ca?
Ôi cái thời hào phóng  sức trai
hổn hển thở đuổi theo 
đến cửa chẳng dám vào
hết hồn gặp cha
giờ chắc yếu nhiều ?

Quán mì đầu hẻm
vồn vã mời 
khuya vậy em ?
mùi dầu phộng cồn cào
mùi nén ngát phi 
mùi xưa cũ mãi lưu ký ức
đúng đây rồi
òa vỡ trong ta ...


Sài gòn 3/2014