Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

85.TIỄN ANH

Photo :NET
                           Kỹ niệm 35 năm Chiến tranh Biên giớiTây nam và cứu nhân dân CPC khỏi họa diệt chủng ;bỗng nhớ lại không khí đầy sôi động, lo lắng  bấy giờ.
             Anh bà con của tôi được chọn đi bộ đội lứa TN ưu tú  đầu tiên sau giải phóng để đưa  sang   CPC.Anh là người còn lại của tổ trinh sát 3 người khi vướng mìn lính K.Sau điều trị ở bệnh xá  Đắc cơ ,anh được về thăm nhà rồi đi lại.Đêm Đà nẵng tôi cùng anh đi xem phim rồi thức suốt đêm rảo chân trên đường Bạch Đằng.Sà vào một quán cóc bán sớm ,anh ngồi trầm ngâm rất lâu.Uống vài ly rượu,anh nói ở hậu phương vui quá !Anh thú nhận mình sợ và nghĩ ra đi đợt này không trở về.Rồi anh  lên đường...
          Bài thơ này ,dẫu hơi hướm lên gân nhưng cũng phản ảnh sự căm phẫn , thấp thỏm âu lo mà vẫn lạc quan nhất định lúc ấy  !


Em   lại   tiễn  anh  đi
Sau một  hôm về phép
Nương vào mùa mịn dép
Sông  chớp  nắng  li ti

Áo  anh  bầm  đất  đỏ
Biên giới mấy thân thương
Ở đó vẫn chiến trường
Các anh nhiều  gian khổ

Tiếng anh trầm khô nấc
Kể chuyện đánh lính K
Giữ lấy từng mãnh đất
Từng mồ mả ông cha

Ngày xưa và ngày nay
Đâu  bạn  hay  là thù
Phải nhìn  ra tất  thảy
Không lẫn lộn vàng thau

Bọn phản bạn lừa thầy
Pôn pốt – Iêng  xa  ry
Giết dân mình đớp quẩy
Căm- pu- chia : ngục quỹ

Ta thủy chung mong muốn
Cùng  tồn  tại  hòa bình
Ai  rắp  tâm  phản động
Bá quyền mộng Bắc Kinh

 thiêng   liêng Tổ quốc
Vì hạnh phúc muôn người
Súng  chắc  tay  xố c tới
Anh  phía  trước  rạng ngời

Mùa  sau  vào  hợp tác
Đừng  lo  em   nhà
Anh  hăng say giết giặc
Em mong chờ thiết tha …

              Đại lộc,cuối đông 1978