 |
Photo :NET |
Kỹ niệm 35 năm Chiến tranh Biên giớiTây nam và cứu nhân dân CPC khỏi họa diệt chủng ;bỗng nhớ lại không khí đầy sôi động, lo lắng bấy giờ.
Anh bà con của tôi được chọn đi bộ đội lứa TN ưu tú đầu tiên sau giải phóng để đưa sang CPC.Anh là người còn lại của tổ trinh sát 3 người khi vướng mìn lính K.Sau điều trị ở bệnh xá Đắc cơ ,anh được về thăm nhà rồi đi lại.Đêm Đà nẵng tôi cùng anh đi xem phim rồi thức suốt đêm rảo chân trên đường Bạch Đằng.Sà vào một quán cóc bán sớm ,anh ngồi trầm ngâm rất lâu.Uống vài ly rượu,anh nói ở hậu phương vui quá !Anh thú nhận mình sợ và nghĩ ra đi đợt này không trở về.Rồi anh lên đường...
Bài thơ này ,dẫu hơi hướm lên gân nhưng cũng phản ảnh sự căm phẫn , thấp thỏm âu lo mà vẫn lạc quan nhất định lúc ấy !