Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

51.MẸ TÔI

                                               Mẹ (ngoài cùng bên phải ) lúc ở Fleiku

                                                                                   Định làm một bài thơ nhân ngày 8/3 nhưng xem lại thấy không   cảm lắm.Đọc  bài MẸ TÔI  vẫn còn xúc động nên xin pots lại vậy.Năm nay tiến bộ hơn ,đã điện về từ chiều :mẹ vui ,đang chờ vợ chồng cậu cháu đi làmvề để ăn tiệc 8/3 với nhà ông anh .Thế là vui rồi !


   Vào đầu năm 1961,khi bước vào tuổi thứ 5 ,tôi phải chia tay mẹ.Đó là những năm đen tối khi luật 10/59 vừa thực thi trên khắp MN.Ba tôi ở lại nằm vùng hoạt động nên gia đình tôi thuộc diện “ Đảng viên,trung kiên,tình nghi,tập kết”.Cứ chiều chiều có loa kêu là những chủ gia đình thuộc diện trên phải quơ chiếc bị lác ,cắp đoạn chiếu rách ...lên ngủ tập trung tại nhà Ban đại diện xã.Tối đến lo nhất là các cô các chị trẻ đẹp bị tụi an ninh,đại diện gọi lên phòng làm việc để tra hỏi rồi giở trò bậy bạ.
  Chịu không xiết cảnh tra tấn liên miên này,mẹ tôi nhờ người bà con xin giúp việc nhà của Tỉnh trưởng đóng tại Fleiku.Để có căn cước chuyển vùng là cả một vấn đề.
  Mẹ dẫn tôi ra thị trấn Vĩnh điện,đưa đi uống nước mía rồi mua cho một số bi ve trong đó có cả bi cái to đùng.Vì thích bi xanh đỏ quá sức nên khi mẹ nói về với bà rồi mẹ đi ít bữa sẽ về ,tôi gật đầu cái rụp ...dù trước đó khóc lóc ì xèo.
  Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác sờ sợ,lạnh lạnh khi bước vào quán giải khát có nền gạch ca rô sáng bóng .Vừa lơ ngơ uống ly nước có đá lạnh vưà ngắm nhìn chiếc quạt trần quay tròn mà không hiểu làm sao họ xoay được nó .Lúc ấy ở lớp tư thục quê tôi cũng có chiếc quạt trần nhưng bằng bao bố gập lại nặng trịch do hai đứa học trò thay nhau kéo cho mát. Sau này làm nhà ,có lẽ ám ảnh vụ này nên tôi vẫn lát gạch carô cho nền nhà trệt đấy.Ke,ke...
   Rồi mẹ tôi đi.Ngay sau đó tôi cuống lên khi cám nhận sự trống vắng,cô đơn do thiếu mẹ.Đói khổ,bơ vơ...anh em tôi vẫn lớn lên.Bù lại ,Tết đến mẹ gởi hoặc đưa về những chiếc áo quần cũ do con nhà chủ bỏ ra để mặc.Tôi tiếp cận với văn minh đô thị ,biết đánh răng ,mang dép Nhựt vào ngày Tết...theo kênh này.
  Ông tỉnh trưởng sống cùng bà vợ thứ hai đã có con riêng với một người chồng tập kết ra Bắc.Ông bà lờ mờ biết mẹ tôi có chồng là VC nằm vùng nên thỉnh thoảng hỏi chận ngọn nhưng mẹ tôi đều chối.Đặc biệt bà rất thương mẹ tôi ,coi như người thân trong nhà và thường dành lại cho chúng tôi những chiếc áo quần còn khá tốt.Sau đảo chính lật đổ NĐD,ông bị phế truất... đổi nhiệm sở khi ở Vũng tàu rồi lúc ở Sài gòn...Mẹ tôi đi theo gia đình ông bà cho đến năm 1964 vùng quê tôi được giải phóng thì về luôn.Lúc này cơn lụt lớn tàn khốc năn Thìn vừa qua,cả vùng quê tôi điêu tàn,làng tôi trôi mất một nửa,người chết ngập vùi trong cát.Đường bộ về quê không thể đi được.Chịu không được cảnh nhìn mẹ tôi như điên như dại,bà đã mua vé máy bay để mẹ tôi về Đà nẵng rồi về nhà.
   Sau ngày giải phóng,tôi và mẹ cố tìm bà(ông đã chết )để cám ơn bà đã giúp mẹ tôi trong những năm tháng khốn khó ấy nhưng không gặp được.
   Phải dứt khoát để con còn nhỏ ở lại mà ra đi chắc mẹ sẽ khổ lắm .Dù thương mẹ nhưng đến bây giờ tôi vẫn cứ ấm ức,lạ thế.
Ngày20/10 và 8/3 nhớ mẹ nhưng ngại ngùng một lời chúc sợ mẹ không quen nên nhắc con trai điện cho nội...rồi ghé máy nói Nội khỏe nghe,khỏe nghe...một mong ước cháy lòng.

------------------------ Bài này được chuyển từ Yahoo ! Blog về.



  • sato sato
    • 22:37 13 thg 11 2012
    Một lời chân thành mà nhiều lúc ngậm ngùi khó nói
    -->Cám ơn bạn hiểu và chia sẻ.
     
  • Vugia Vugia
      
    • 12:28 13 thg 11 2012
    Xin được chia sẻ với bạn.
  • Mạc Khải Tuân Mạc Khải Tuân
    • 10:10 8 thg 11 2012
    MKT- NGUOI HOA LU chân thành chia sẻ voi HHP về  tình cảm sâu nặng và trắc ẩn trên nha!
        
  • Như Mai Như Mai
    • 18:00 30 thg 10 2012
    Cám ơn anh đã sang thăm NM trước để NM biết đường tới đây nhé! Xin được chia sẻ cùng anh về bài viết này ạ!
  • Phong Lan Phong Lan
    • 12:28 28 thg 10 2012
    Sao lại ngại ngùng khi nói lời chúc mẹ? Hãy nói khi còn có cơ hội để nói anh à!
      
    -->Cám ơn PL nhiều.Rất vui thấy PLtrở lại .
  • Rat_Hue71 Rat_Hue71
    • 23:06 27 thg 10 2012
    Rất_Huế chia sẻ với anh về bài viết này. Kính chúc anh cùng gia đình vui khoẻ.
        
  • THOMOC THOMOC
    • 23:12 23 thg 10 2012
    Nếu là thật thì bác hơn em hơn cả mười mấy tuổi . Chúc bác luôn có những giấc mơ đẹp về tuổi thơ .
             
  • hongloan hongloan
    • 15:15 19 thg 10 2012
    Mong mẹ của HHP được các con hiểu và thương yêu , bù đắp thật nhiều!
     
    -->Nói là để hiểu hơn tâm lý trẻ con ấy mà !

  • Phia trước là bầu trời Phia trước là bầu trời
    • 14:59 19 thg 10 2012
    Cho em ghé với,mong bác luôn khoẻ và vui bên con cháu. 
     
  • BÌNH ĐỊA MỘC BÌNH ĐỊA MỘC
    • 08:33 19 thg 10 2012
    đọc bài của anh thấy loáng thoáng hoàn cảnh của mình trong đó ... anh vui nha!
     
        -->Nhớ lại một thời để thương yêu nhau hơn !
  • Như thị Như thị
    • 15:25 18 thg 10 2012
    Mai mốt khi không còn mẹ, lại thêm một mong ước cháy lòng là đã ngại ngùng một lời nói yêu thương cho mẹ đó nha anh HHP!
     
        -->Ừ ,rứa đo !
  • nobita nobita
      
    • 11:12 18 thg 10 2012
    Chiến tranh - Ly tán, đã đành. Giờ hết chiến tranh mà vẫn còn... ly tán đó HHP!

    -->Trong đời có các trường hợp đau khổ:quan-quả-cô -độc.Trong đó trẻ em bị mồ côi và sống xa người thân có lẽ là khổ nhất.Hết chiến tranh mà ly tán càng đau khổ gấp bội !

     
    • 10:07 18 thg 10 2012
    ghe tham anh! mot tam long!
  • Tư Cận Tư Cận
    • 08:03 18 thg 10 2012
      ..
    Như vậy là anh Ph. lớn hơn Tư Cận 2 tuổi.
    Tặng anh mấy câu thơ về cánh cò mẹ:
    Cơn lũ về nhanh nước trắng đồng
    Cánh cò lặn lội giữa ngày đông
    Co ro gầy guộc trong chiều vắng
    Cho lũ con thơ được no lòng
    Thương thân cò mẹ long đong
    Bao năm xuôi ngược mặc dòng đời trôi...
     -->Đoạn thơ hay về khổ nhọc cam chịu một mình.của mẹ .Cám ơn bạn chia sẻ.
     
  • lục bình lục bình
    • 21:57 17 thg 10 2012
    một hoài niệm phải không anh. cảm động lắm anh ah
    em ghé thăm và chia sẻ, mãi vui anh nha
  • Thanh Dạ Thanh Dạ
    • 18:47 17 thg 10 2012

    Rất xúc động khi đọc đoạn hồi ký của bạn viết về mẹ .Tôi hình dung rằng bạn quê ở QUẢNG NAM - ĐÀ NẴNG TRUNG DŨNG KIÊN CƯỜNG . Nếu đúng thì chắc có dịp anh em mình sẽ có cớ gặp nhau . QUẢNG-ĐÀ là mảnh đất NẶNG NGHĨA TÌNH , chắc chắn tôi còn phải quay lại đấy nhiều đó bạn .
      -->Cám ơn anh có tình cảm tốt đẹp với quê HHP.
  • VU GIANG VU GIANG
    • 18:47 17 thg 10 2012
    Hạnh phúc cho những người
    Còn trong vòng tay mẹ.
      -->Cám ơn bạn nhiều.
  • Tuan Anh.62 Tuan Anh.62
    • 17:17 17 thg 10 2012
    Một câu chuyện đầy xúc động của tuổi ấu thơ và tình mẫu tử!
    Những lời chúc và bó hoa cắm bình hay cài lên ngực cho lòng ta được thanh thản HHP ui!!!
    Vui thay còn Mẹ trên đời
    Để ta sống giữa tuyệt vời yêu thương!
      
        
  • hongloan hongloan
    • 16:06 17 thg 10 2012
    Một giai đoạn đời đau buồn gắn với hoàn cảnh của lịch sử. Biết làm sao!
    Mẹ vẫn là mẹ của mình mà. Quỹ thời gian của mẹ không còn nhiều nữa, "ấm ức " mãi sẽ là sẽ là muộn đấy!
    Chia sẻ cùng HHP!

    -->Cám ơn HL chia sê.


  • Trần Thành Nhân Trần Thành Nhân
    • 14:30 17 thg 10 2012

    "..sợ mẹ không quen nên nhắc con trai điện cho nội...rồi ghé máy nói Nội khỏe nghe,khỏe nghe...một mong ước cháy lòng." - Có gì đó giống em. Trong bữa cơm em cứ nháy hai đứa nhỏ gắp thức ăn cho bà. Để rồi lúc khác phải quay đi cười khi nghe mẹ kể với các anh chị "Hai đứa nó quý bà lắm, không khô khan như thằng bố"
  • Lộc Vừng Lộc Vừng
      
    • 13:21 17 thg 10 2012

    Có người đã nói với mình: đừng tiết kiệm một lời yêu thương dành cho mẹ. Vì không có gì thay thế được mẹ. Và không có khoảng trống nào lớn hơn khoảng trống thiếu vắng mẹ.
    Chúc mẹ bạn luôn bình yên và hạnh phúc bên con cháu.

    -->Cám ơn bạn chia sẻ.Có lẽ không phải tiết kiệm đâu !

     
  • KIM THANH KIM THANH
    • 11:35 17 thg 10 2012
    Đọc mà nghẹn HHP ạ.

    -->Khi nghĩ về mẹ, ai cũng rưng rưng KT nhỉ?

    • KIM THANH 
      Mẹ mình ra đi quá đột ngột nên không gặp đc ai. Cả nhà thảng thốt sau bữa cơm chiều.
      KT cứ ray rứt mãi vì không thực hiện đc lời hứa với lòng mình là mỗi ngày sang thăm mẹ để mẹ có người nói chuyện.
      Thế đó, 1 việc tưởng chừng đơn giản vậy mà không thực hiện đc....